|
|
Các Bài Viết Về Mục Vụ Gia Đình
|
|
KHÓA NAZARETH SEATTLE SỰ THÀNH CÔNG CỦA MỤC VỤ GIA ÐÌNH CỘNG ÐỒNG CÔNG GIÁO VIỆT NAM
Tác giả :: Trần Mỹ Duyệt
Ngày :: Bảy 07/31/2010 @ 02:23
|
|
|
Khóa Nazareth, một cuối tuần tĩnh tâm hội thảo, dành riêng cho những ai đã và đang sống trong đời sống hôn nhân gia đình do Gia Ðình Nazareth Seattle Tổng Giáo Phận Seattle tổ chức từ chiều Thứ Sáu, ngày 23 tháng 7 đến chiều Chúa Nhật, ngày 25 tháng 7 năm 2010 tại Peace & Spirituality Center do các nữ tu St. Joseph điều hành đã thành công mỹ mãn, ngoài dự đoán của mọi người. Ðây là một bước khởi đầu tốt cho những sinh hoạt Mục Vụ Gia Ðình của Cộng Ðồng Công Giáo Việt Nam Tổng Giáo Phận Seattle.
xem bài
Gọi đây là một thành công rực rỡ và một khởi đầu tốt cho những sinh hoạt Mục Vụ Gia Ðình của Tổng Giáo Phận Seattle, là vì khởi đi từ Khóa Nazareth này, sẽ có những Khóa khác, những sinh hoạt khác như những buổi tĩnh tâm, hội thảo, những buổi sinh hoạt theo những chủ đề chuyên biệt như giáo dục, văn hóa, xã hội trong đó vai trò làm chồng, làm cha, làm vợ, làm mẹ, làm con sẽ được trình bày và hội thảo. Ngoài ra, những đề tài trực tiếp liên quan đến việc giáo dục và tuổi trẻ liên quan đến các vấn đề như học đường, bạn bè, xì ke, ma túy, sinh lý, hoặc sinh hoạt băng đảng... sẽ được các chuyên gia hướng dẫn qua sinh hoạt của Gia Ðình Nazareth tại đây. Những sinh hoạt này dĩ nhiên mang tinh thần Công Giáo, nhưng cũng nhắm vào cơ hội giúp ích nhiều cho cả cộng đồng người Việt tại vùng trời “ever green” này. Và đó cũng là những thách đố mới, những đòi hỏi mới cho từng người, và chung cho Ðại Gia Ðình Nazareth Seattle.
Theo đoàn sủng của Gia Ðình Nazareth là “tái khám phá và phục hồi những giá trị và vẻ đẹp của ơn gọi hôn nhân, gia đình”, thì Khóa Nazareth tiên khởi được tổ chức cho Tổng Giáo Phận Seattle là một tái khám phá mới mẻ và phục hồi sinh hoạt ơn gọi tông đồ gia đình, hôn nhân cho mọi người cũng như từng người tham dự Khóa.
Thật vậy, kể từ chiều Thứ Sáu, ngày 23 tháng 7 năm 2010, từng anh, từng chị, tay trong tay tiến vào trung tâm tĩnh tâm của các nữ tu St. Joseph với nhiều suy tư và tâm sự khác nhau. Mỗi người một hoàn cảnh, một ý nghĩ, nhưng một điều mà ai cũng có thể nhận ra, đó là qua ánh mắt, nụ cười ấy, ẩn chứa một tâm sự buồn nhiều hơn vui. Thực vậy, ai mà chẳng bị bụi bặm thời gian, sức ép của đời sống, những va chạm thường ngày làm mờ nhạt phần nào hình ảnh đáng yêu, ngọt ngào, và dễ thương của người mình yêu!!!
Nhưng rồi, khởi đi từ chiều Thứ Sáu, qua ngày Thứ Bẩy, và bước vào buổi sáng Chúa Nhật, những nụ cười rạng rỡ, những ánh mắt thân thương, và những cử chỉ âu yếm đã được thể hiện rõ nét. Ðó cũng chính là nhờ vào những giây phút vợ chồng bên nhau, lòng bên lòng, đã tái khám phá và tìm lại được những nét đẹp ban đầu, những gì mình đã coi như bỏ quên, và đánh mất. Những điều này tất cả những ai đã có mặt ở trong Khóa, và tất cả mọi tham dự viên đều cảm thấy và chia sẻ. Khóa Nazareth thực sự đã “tái sinh”, đổi mới, và hồi sinh vẻ đẹp, tình yêu, và hạnh phúc hôn nhân của tôi, của bạn và của tất cả mọi người tham dự. Cứ nhìn vào những nụ cười rạng rỡ. Cứ nghe những lời tâm sự thổn thức, những tiếng khóc nức nở, và những giọt nước mắt vui mừng, hạnh phúc. Và cứ nhìn vào những cử chỉ yêu thương mà vợ chồng dành cho nhau sau 48 tiếng có mặt trong Khóa, thì cũng đủ nhận ra sự thay đổi của Khóa học, và giá trị của nó như thế nào. Có những tham dự viên tuổi đời gần 70, từng trải trên đường đời, thành công trong sự nghiệp, nhưng lại tự nhận rằng mình đã không thành công trong hôn nhân, và thất bại trong vấn đề giáo dục con cái chỉ vì đã bỏ quên và không quan tâm đến món quà Chúa ban là người vợ đảm đang, dịu dàng, và những đứa con dễ thương của mình. Và giờ đây, nhờ Thánh Linh tình ái tác động, cùng với những gợi ý và hướng dẫn của các diễn giải viên qua những đề tài, những giây phút lòng bên lòng đối diện với mình, với nhau, và với Chúa đã nhận ra mình đã không làm, và cần làm gì...
Ðối với giới trẻ thì sao? Có những em mới bước vào đời sống hôn nhân 3 năm, 5 năm mà nay cảm chừng như một thế kỷ. Cuộc sống kéo lê, cuộc đời nhạt nhẽo, và trách nhiệm đang như muốn đè bẹp, muốn buông xuôi cuộc tình. Nhưng cũng chính nơi các em trẻ này, mà người tham dự và mọi người mới nhận ra những gì mà các em tái khám phá được qua Khóa Nazareth. Ðó là những lời thề hứa, quyết tâm với nhau và với Chúa. Cả các em nữa, các em cũng đã nhận ra rằng mình thật sự vô lý khi muốn bỏ đi những gì mình đang có trong tầm tay để đi tìm những gì mà chỉ có trong mộng tưởng.
Như đoàn sủng của Gia Ðình Nazareth, đây chỉ là một cơ hội để giúp tái khám phá, chứ không phải là những bài học luân lý, đạo đức, hay tu đức khô khan, hoặc những phân tích tâm lý rẻ tiền. Tái khám phá. Mọi người sau khi tham dự Khóa đều đồng ý với nhau là họ cần phải tạ ơn Chúa, tạ ơn nhau, và tạ ơn Ban Tổ Chức về Khóa Nazareth mà họ đã may mắn tham dự.
Nhưng như vừa trình bày, đây chỉ là bước đầu của sinh hoạt Mục Vụ Gia Ðình của Tổng Giáo Phận Seattle. Tương lai sẽ còn nhiều hứa hẹn. Tuy nhiên, người viết xin dừng lại ở đây để nói thêm về những nét đặc thù của Khóa Nazareth với tư cách là diễn giải viên, và một thành viên của Gia Ðình Nazareth đến từ Orange County, California.
Trước hết, tôi muốn ca ngợi sự đóng góp và tinh thần hăng say phục vụ các gia đình của Phó Tế Nguyễn Ðức Mậu và phu nhân. Thứ đến là từng anh, từng chị thuộc Gia Ðình Nazareth Seattle. Tất cả các anh chị đã là những nhân tố, những người gieo tin vui và làm triển dương hồn tông đồ gia đình mà các anh chị đã thu thập được qua Khóa Nazareth 2 tại Trung Tâm Công Giáo Việt Nam Giáo Phận Orange một năm trước đây.
Do tình yêu mến các gia đình và với nhiệt tình sốt sắng, quí anh chị chỉ sau gần một năm đã tổ chức Khóa Nazareth tại địa phương mình với thành quả hơn 30 cặp tham dự mà phần đông thuộc giới trẻ lớn lên và hấp thụ nền văn minh bản xứ. Một con số đông và trẻ trung người tham dự ngoài dự đoán của ngay cả những lần tổ chức trước tại thủ đô người tị nạn là Orange County, California. Cho đến giờ này, chúng tôi vẫn còn thầm thán phục tài tổ chức và khả năng tìm kiếm những người tham dự của quí anh chị.
Tài tổ chức. Vâng, tiếp đến là sự tổ chức quá nhịp nhàng và uyển chuyển của Phó Tế và từng anh chị em trong Ban Tổ Chức. Các anh tuyệt vời, và các chị trong Ban Tiếp Tân, Ẩm Thực càng tuyệt vời dễ thương hơn. Nhờ tinh thần hy sinh và phục vụ ấy, Khóa Nazareth đã đạt thành quả tốt.
Ngoài ra, còn phải nói đến đóng góp của các em trong Ban Văn Nghệ Trẻ. Các em đã giúp vui trong những bữa ăn bằng những màn vũ, kịch rất duyên dáng, điêu luyện và ý nghĩa. Các em đã tình nguyện đến giúp vui Khóa, đã tự biên, tự diễn với tất cả khả năng của mình và đã được mọi người yêu, cảm phục. Xin một tràng pháo tay cho các em, hậu duệ của Gia Ðình Nazareth Seattle. Hy vọng các em sẽ nối tiếp ngọn lửa tông đồ của cha mẹ, chú, bác để Gia Ðình Nazareth Seattle sẽ mãi mãi đem lại hạnh phúc cho nhiều gia đình.
Nhưng có thể điểm son của Khóa Nazareth là tinh thần đoàn kết, và sự ủng hộ của quí linh mục Việt Nam trong toàn Tổng Giáo Phận. Các ngài đã kêu gọi giáo dân cùng cầu nguyện cho Khóa. Nhất là sự hiện diện của linh mục Hoàng Phượng trong thánh lễ khai mạc và bế mạc Khóa. Mầu nhiệm các thánh cùng thông công đã được nổi bật qua biến cố này, và tôi tưởng tượng như bầu khí sinh hoạt của các Cộng Ðồng Công Giáo Tiên Khởi trong đó mọi người thương yêu, hiệp nhất với nhau dưới sự hướng dẫn của các Tông Ðồ.
Tóm lại, chuyến đi Seattle lần này đã đem lại cho tôi nhiều ý tưởng, nhiều suy tư tích cực. Nó đã cho tôi một tầm nhìn về tương lai của Gia Ðình Nazareth, và kỳ vọng khả quan nơi Gia Ðình Nazareth Seattle. Ước mong rằng, nếu có dịp trở lại Seattle vào bằng giờ năm tới, tôi sẽ nhìn thấy sinh hoạt Gia Ðình Nazareth tại đây chuyển sang một bước tiến mới, bước tiến đi tới từng cộng đoàn, từng giáo xứ. Và lúc này, toàn thể Cộng Ðồng Công Giáo Việt Nam Tổng Giáo Phận Seattle sẽ rộ lên một mùa gặt phong phú cho các gia đình, và hạnh phúc các đôi hôn nhân.
|
|
|
|
|
|
|
Gia Ðình Là Nền Tảng Của Vũ Trụ
Tác giả :: Ánh Nguyệt
Ngày :: Bảy 07/31/2010 @ 02:20
|
|
|
Án Tử, người nước Tề, nổi tiếng là một người thanh liêm và thủy chung. Xuất thân từ một gia đình nghèo, Án Tử được vợ hy sinh buôn tảo bán tần để nuôi ăn học. Ðỗ đạt làm quan, Án Tử không bao giờ quên ơn ấy của vợ. Cuộc sống đầy cạm bẫy, ông vẫn một mực trung thành với vợ. Một hôm vua Cảnh Công đến thăm ở lại dùng bữa với Án Tử. Một người đàn bà đã già xuất hiện trong bữa tiệc. Khi Án Tử vừa giới thiệu người đàn bà đó là vợ mình, nhà vua ngạc nhiên đến sửng sốt. Ông đề nghị với Án Tử: "Ôi vợ khanh trông vừa già lại vừa xấu.
xem bài
Quả nhân có một đứa con gái vừa trẻ vừa đẹp, quả nhân muốn cho về hầu, khanh nghĩ sao?”. Án Tử liền trả lời một cách dứt khoát, không chút do dự: "Nội tử của tôi nay thật già và xấu. Nhưng chúng tôi đã lấy nhau và ăn ở với nhau bao lâu nay, kể từ khi nàng còn trẻ đẹp. Xưa nay, đàn bà lấy chồng lúc còn trẻ cốt để nhờ cậy lúc già, lấy chồng lúc đẹp để nhờ cậy khi xấu. Nội tử tôi thường nhờ cậy tôi cũng như tôi đã từng nhận sự giúp đỡ của nội tử tôi. Nay, bệ hạ muốn ban ơn mưa móc là tùy ở bệ hạ, nhưng xin đừng để tôi phải mang tiếng là ăn ở bội bạc với nội tử của tôi”.
Nói xong Án Tử lạy hai lạy, xin từ chối không lấy con gái của nhà vua.
Gia đình là nền tảng của xã hội. Con người chỉ có thể sinh ra và lớn lên trong một gia đình. Trong cái nhìn Kitô, thì gia đình là một Giáo Hội nhỏ trong đó đức tin được thông ban và trưởng thành. Nền tảng để gia đình được đứng vững đó là Tình Yêu. Nhưng Tình Yêu không là một cái có sẵn, mà là một giá trị luôn đòi hỏi sự xây dựng và vun xới của con người... Một gia đình hạnh phúc hay không, tất cả đều tùy thuộc ở sự phấn đấu xây dựng từng ngày của con người. Hai cử chỉ dường như được gắn liền với nhau trong chuyến viếng thăm quê hương dạo tháng 5/1987 của Ðức Gioan Phaolô II, đó là: viếng mộ song thân và cử hành Thánh Lễ đặc biệt cho các đôi vợ chồng. Cây tốt thường sinh trái tốt: con người của Ðức Gioan Phaolô II là hoa trái Tình Yêu của cha mẹ ngài. Viếng mộ của song thân, Ðức Thánh Cha không những nói lên niềm tri ân của ngài đối với bậc sinh thành, nhưng ngài còn muốn đề cao giá trị của đời sống hôn nhân. Giữa đời thời đại mà đời sống hôn nhân và gia đình bị lay động đến tận gốc rễ, Ðức Thánh Cha muốn gióng lên một tiếng kêu vô cùng thảm thiết: hãy trung thành với nhau. Trong Thánh Lễ cầu nguyện cho gia đình, qua đó các đôi vợ chồng hiện diện được mời gọi lập lại lời thề hứa trong hôn phối, Ðức Thánh Cha đã lập lại ý nghĩa và giá trị của Bí Tích Hôn Phối. Ngài nói như sau: "Khi quỳ gối trước bàn thờ trong ngày cưới, các đôi vợ chồng đã thề hứa với nhau cho đến cùng. Họ thề hứa với nhau như thế trước mặt Thiên Chúa. Lời cam kết này phản ánh chính lời hứa của Chúa Giêsu rằng Ngài yêu họ và yêu cho đến cùng". "Tôi hứa sẽ giữ trung thủy với em khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi bệnh hoạn cũng như lúc mạnh khỏe, để yêu thương và tôn trọng em mọi ngày suốt đời tôi". Khi tuyên hứa với nhau như thế, hai người đã lập lại chính cam kết của Chúa Giêsu, Ðấng đã yêu thương và yêu thương cho đến cùng. Yêu cho đến cùng nghĩa là chấp nhận cái chết từng ngày. Tình yêu hôn nhân là một hạt giống: có được chôn vùi, có mục nát đi mới sinh hoa kết trái. Luật của đời sống hôn nhân chính là luật của hy sinh, của chiến đấu, của chính sự chết. Nhưng cũng chính khi con người biết chối bỏ chính mình bằng hy sinh, con người sẽ gặp lại chính mình trong người khác... Ðó là lẽ sống mà Chúa Giêsu đã để lại cho chúng ta.
|
|
|
|
|
|
|
SỐNG HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH
Tác giả :: LM Anphong Trần Đức Phương
Ngày :: Bảy 07/31/2010 @ 02:16
|
|
|
Hằng năm, sau Lễ Giáng Sinh, Giáo Hội dành một ngày đặc biệt để kính nhớ gia đình Thánh Giuse, Mẹ Maria và Chúa Giêsu, một gia đình thánh thiện tuyệt vời để mọi gia đình khác noi theo. Lễ Thánh Gia là ngày lễ bổn mạng của các Gia đình Công giáo.
xem bài
Các Bài Đọc đều hướng về gia đình. Bài Đọc I trích trong sách Huấn Ca (3,3-7;14-17) (Cũng có thể chọn Bài đọc trong sách Khởi Nguyên (15, 1-6; 21, 1-3) đề cao tình hiếu thảo của con cái đối với các bậc sinh thành, ông bà, cha mẹ. Bài Đọc II trích trong Thơ gởi tín hữu Côlôsê (3, 12-21) (Cũng có thể chọn Bài đọc trích trong Thơ Do Thái (11, 8; 11-12; 17-19): Thánh Phaolô kêu gọi mọi người trong gia đình hãy thương yêu, chịu đựng và tha thứ cho nhau; hãy lo chu toàn bổn phận giữa vợ chồng, giữa cha mẹ và con cái. Bài Phúc Âm theo Thánh Luca (2, 22-40) tường thuật về những sự việc xảy ra khi Đức Mẹ và Thánh Giuse dâng Chúa Hài Nhi vào Đền Thánh theo luật thời đó.
Ngày nay, người ta thường nói đến các khủng hoảng của gia đình. Nhiều gia đình bị tan vỡ vì tình trạng ly dị. Ở nhiều nơi, tỷ lệ các gia đình li dị có thể lên tới một nửa hay quá một nửa! Nhiều gia đình chỉ có mẹ, nhiều gia đình chỉ có cha, và các em lớn lên cảm thấy như bị ‘mồ côi’ cha hoặc mẹ. Ngoài ra, có những em phải sống trong những gia đình ‘thiếu tình thương’, cha mẹ luôn sống bất hòa, và các em mới lớn lên, tâm hồn còn đang đơn sơ thanh thản, nhưng lại luôn phải chứng kiến những xáo trộn trong gia đình, làm ảnh hưởng sâu đậm đến cả cuộc đời các em.
Vì tình trạng ly dị như vậy, nên có những đôi bạn trẻ sống chung mà không làm hôn phối, đưa đến phong trào tự do luyến ái ngoài hôn phối. Chưa kể đến phong trào kết hôn đồng tính, nam lấy nam, nữ lấy nữ. Tất cả đều tác hại vào hạnh phúc gia đình, và phương hại đến nền tảng xã hội, vì ‘gia đình là nền tảng của xã hội’.
Trước thảm trạng đó, chúng ta cần phải theo những hướng dẫn cụ thể mà Giáo Hội đã đề ra để giúp chúng ta ‘Sống Hạnh Phúc Gia Đình’ giữa vợ chồng, giữa cha mẹ và con cái, tránh được những đổ vỡ đáng tiếc. Dù trong thực tế, gia đình nào cũng phải trải qua những ‘khủng hoảng’; tuy nhiên, biết được các phương thế để đề phòng, chúng ta sẽ dễ vượt qua các khủng hoảng đó. Sau mỗi khủng hoảng, tình yêu vợ chồng sẽ gia tăng. Chính những ‘khủng hoảng’ tôi luyện tình yêu vợ chồng và giúp vợ chồng biết sống vị tha và yêu thương nhau chân thành hơn.
Theo hướng dẫn của Giáo Hội, trước khi kết hôn, các bạn trẻ cần dành thì giờ tìm hiểu và chia sẻ những dự định về tương lai lâu dài. Khi đã quyết định tiến tới hôn nhân, cần tham dự các khóa Dự bị Hôn Nhân để học hỏi những hướng dẫn của Giáo Hội và những kinh nghiệm của các bậc vợ chồng đã đi trước truyền lại. Ngoài ra, để chuẩn bị ngày rất quan trọng là ngày lãnh nhận Bí Tích Hôn Phối, đôi bạn trẻ nên đi dự một cuối tuần tĩnh tâm (Engagement Encounter) để cùng nhau cầu nguyện chung. Hơn nữa, cũng để chuẩn bị bước vào một giai đoạn rất quan trọng của đời sống hôn phối.
Mặc dù trong xã hội ngày nay, cuộc sống rất bận rộn, nhưng vợ chồng vẫn cần dành thời giờ để thương yêu và chia sẻ tình yêu với nhau, với con cái. Có những đôi vợ chồng quá lo ‘làm ăn’ mà thiếu thời giờ chia sẻ tình yêu với nhau, đến khi giầu có về của cải, thì tình yêu lại nghèo đi, và đi đến chỗ đổ vỡ đáng tiếc.
Con cái là hồng ân Chúa ban. Chúng ta hãy luôn cảm tạ Chúa, và cố gắng dành thời giờ để tìm hiểu và nâng đỡ các em, nhất là khi các em đến tuổi ‘dậy thì’. Khi các em đã khôn lớn, nên khuyến khích và giúp đỡ các em gia nhập các hội đoàn như: Đoàn Thiếu Nhi Thánh Thể, Hướng Đạo Sinh Công Giáo, các Ca Đoàn… Một điều rất tốt là chính cha mẹ cũng hăng hái tích cực tham dự các sinh hoạt phụng vụ hoặc truyền giáo của giáo xứ. Rất may, là hiện nay Giáo Xứ nào, Cộng Đoàn Công Giáo nào cũng có những sinh hoạt đoàn thể khác nhau và có nhiều người tham gia.
Có nhiều khó khăn trong đời sống gia đình, vì thế chúng ta cần cầu nguyện nhiều với Chúa qua những buổi cầu nguyện chung trong gia đình, các giờ cùng đi dâng Thánh lễ cuối tuần hay những ngày lễ quan trọng theo lịch Phụng vụ của Giáo Hội, hoặc những kỷ niệm đặc biệt của gia đình.
Hằng năm, các gia đình nên tích cực tham dự các buổi tĩnh tâm do Giáo Xứ hay Cộng Đoàn tổ chức, thường là vào Mùa Chay và Mùa Vọng. Ngoài ra cũng có những buổi Tĩnh Tâm, Hội Thảo dành riêng cho các bậc vợ chồng (Marriage Encounter) được tổ chức tại các Trung Tâm Tĩnh Tâm của các Giáo Phận. Đây là những dịp rất tốt để ‘Canh Tân’ đời sống bản thân và gia đình, đem lại một sức sống mới hạnh phúc hơn cho vợ chồng và gia đình chúng ta.
Mỗi gia đình cần có Bàn Thờ gia đình ở nơi trang trọng trong nhà, là nơi gia đình cùng cầu nguyện chung. Chúng ta cũng cần dành một ngân khỏan hàng năm để mua sách và báo chí đạo, các băng nhạc đạo, các ‘video’ đạo để nuôi dưỡng đời sống tâm linh của gia đình. Tất nhiên, gia đình nào cũng cần có Sách Kinh Thánh. Cha mẹ và con cái cần tìm hiểu và cầu nguyện bằng Kinh Thánh, vì Kinh Thánh là nền tảng của Đạo Thánh Chúa, nhờ đó chúng ta mới có một Đức Tin vững chắc. Điều rất mừng là ngày nay có nhiều những khóa học hỏi về Kinh Thánh do các Hội Đoàn hoặc Giáo Xứ tổ chức, và có nhiều người tham dự.
Trong ngày Lễ Thánh Gia, bổn mạng của gia đình, ngoài việc cùng nhau đi dâng Thánh Lễ, chúng ta nên dành nhiều giờ cầu nguyện hơn trong gia đình. Nếu có thể, nên có bữa ăn chung đặc biệt, và buổi cầu nguyện chung vào buổi tối. Xin Chúa thánh hóa gia đình chúng ta. Xin cho người chồng biết noi gương can đảm của Thánh Giuse, luôn sống đời sống đạo đức, làm gương cho vợ con, can đảm chấp nhận Thánh ý Chúa trong mọi hoàn cảnh. Xin cho người vợ biết noi gương Mẹ Maria: luôn biết hy sinh cho chồng, cho con, chung thủy trong tình yêu, chung tay xây dựng gia đình và giáo dục con cái. Xin cho các bạn trẻ đang lớn lên, biết noi gương Chúa Giêsu ở Nagiaret, chăm chỉ làm việc, học hành, khéo léo cư xử với cha mẹ và lắng nghe những hướng dẫn của cha mẹ là những người cả cuộc đời hy sinh cho con cái, và luôn muốn giáo dục con cái nên những người con ngoan, những người con tốt cho gia đình và xã hội.
Xin Chúa chúc lành cho mỗi gia đình chúng ta, để mỗi gia đình Công Giáo luôn là những gia đình được sống hạnh phúc trong tình yêu Chúa, thành thực yêu thương phục vụ nhau, cùng nhau xây dựng những gia đình hạnh phúc, những gia đình gương mẫu, và góp phần vào việc xây dựng và bảo vệ gia đình nhân loại đang gặp nhiều khủng hoảng hiện nay.
|
|
|
|
|
|
|
NGÔI SAO SÁNG
Tác giả :: LM Anphong Trần Đức Phương
Ngày :: Bảy 07/31/2010 @ 02:13
|
|
|
Lễ Hiển Linh trước đây gọi là Lễ Ba Vua vì căn cứ vào ba của lễ qúy giá các ‘Đạo Sĩ’ dâng lên Chúa Hài Nhi: Vàng, Nhũ hương và Mộc dược (Matthêu 2,11). Ba lễ vật này thời đó rất qúy giá, chỉ có trong các hoàng tộc; nên lúc đầu, người ta tưởng phái đoàn đến thờ lạy Chúa Hài Nhi gồm có Ba Vua và gọi lễ này là Lễ Ba Vua. Sau này, khoa khảo cổ tiến bộ, người ta tìm hiểu kỹ hơn và nhận ra phái đoàn gồm có các nhà “Thông thái” hay “Đạo sĩ” hoặc “Chiêm tinh” dịch từ chữ ‘Magi’ (số nhiều của chữ ‘magus’) là danh từ của người Ba Tư thời đó để chỉ những người tài giỏi, thông thái được chọn vào hàng tư tế, hoặc cố vấn cho các triều vua (New American Bible dùng chữ ‘Magi’; có những bản dịch khác dùng chữ ‘Wise Men’ (những Nhà Thông Thái).
xem bài
Theo bài Phúc Âm
hôm nay (Matthêu 2, 1-12), các ‘đạo sĩ’ đã được ơn soi sáng qua ngôi sao mới xuất hiện và nhận ra có một vị ‘Cứu Tinh’ mới sinh ra ở nước Do Thái, và họ lên đường theo ngôi sao sáng xuất hiện dẫn đường. Các vị này (Đại diện các dân tộc ngoài Do Thái) từ “Phương Đông” (tức là từ nước Ba Tư hay một nơi nào phía Đông nước Do Thái), tới nước Do Thái và tìm đến Belem để chiêm bái và tôn kính Chúa Hài Nhi mới sinh.
Hai Bài đọc
trong Chúa Nhật này đều nói lên ý tưởng chính là việc Thiên Chúa tỏ mình ra cho các dân tộc ngoài Do Thái.
Bài Đọc I :
Tiên Tri Isaia (60, 1- 6) đã báo trước việc ‘Vinh quang Thiên Chúa sẽ xuất hiện trên các dân tộc và dẫn đưa mọi người tìm đến Ánh Sáng thật là Thiên Chúa chân thật, Đấng Cứu Độ trần gian.’ Bài Đọc II trích trong thơ Ephêsô (3, 2-3; 5-6): Thánh Phaolô nói đến việc các dân tộc ngoài Do Thái cũng được mời gọi để chung phần cứu rỗi của Thiên Chúa Nhập Thể để cứu chuộc nhân loại.
Căn cứ vào các tư tưởng chính của Thánh Lễ hôm nay, các Nhà Phụng Vụ ngày nay gọi lễ này là Lễ Hiển Linh để chỉ việc Thiên Chúa tỏ hiện vinh quang của Ngài cho các dân tộc đến tận cùng trái đất. (Trong tiếng Anh, Lễ này gọi là ‘The Epiphany’ gốc từ chữ Hy Lạp ‘Epiphaneia’có nghĩa là ‘sự tỏ hiện’).
Thánh lễ hôm nay hướng tâm trí chúng ta cùng với các ‘đạo sĩ’ đến để chiêm bái và thờ lạy Chúa Hài Nhi sinh ra trong hoàn cảnh khó nghèo; đồng thời cũng dậy chúng ta bài học dấn thân và chia sẻ.
Bài học dấn thân:
cũng như các mục đồng đã bỏ giấc ngủ ngon ban đêm để đến thờ lạy Chúa Hài Nhi trong hang đá bò lừa, các ‘đạo sĩ’ cũng bỏ cuộc sống êm ấm trong gia đình để lên đường chịu bao mệt nhọc vất vả để tìm đến thờ lạy Đấng Cứu Tinh. Chúng ta cũng phải dám dấn thân chấp nhận mọi vất vả, khó nhọc hàng ngày để đến thờ lạy Chúa, để sống đức tin chân thật của chúng ta trong thế giới hôm nay.
Bài học chia sẻ:
Xin Chúa cũng giúp chúng ta noi gương các ‘đạo sĩ’: biết sống khó nghèo để dành dụm những gì mình có để dâng lên Chúa, qua việc giúp đỡ những người nghèo khổ, bệnh hoạn ở các nơi đang cần sự giúp đỡ của chúng ta. Tránh may sắm, trưng diện quá, ăn uống tiêu xài hoang phí, để tiết kiệm giúp đỡ những người thiếu thốn. Nhất là khi chúng ta được sống trong hoàn cảnh có công ăn việc làm vững chắc, nhà ở rộng rãi, cuộc sống phong phú, đầy đủ.
Hơn nữa, mỗi người tín hữu của Chúa cũng phải là những Ngôi Sao Sáng chỉ đường cho mọi người nhận ra con đường Sự Thật và Sự Sống, con đường đi đến với Chúa, bằng đời sống lương thiện, công bằng, hoà hợp yêu thương. Tránh xa những thói xấu của xã hội hôm nay, như tự do luyến ái, phá thai, li dị , gian lận trợ cấp, kết hôn giả, cờ bạc, nghiện ngập..vv… Đó là những thói xấu thế gian, những thói xấu biến chúng ta thành những ‘ngôi sao lạc’ dẫn đưa vào nơi tăm tối lầm lỗi.
Chúng ta, tất cả đều chỉ là những con người mang nhiều tật xấu, tham lam, ham danh, ham lợi. Chúng ta hãy khiêm nhượng chiêm ngắm cảnh khó nghèo của Hang Đá Belem và cầu nguyện chung cho nhau, nâng đỡ lẫn nhau để chúng ta biết sống khó nghèo, khiêm tốn và ngay thẳng, xứng đáng con cái Chúa.
Xin Chúa
‘thắp sáng lên trong chúng ta’
ngọn lửa tình yêu để chúng ta nhận ra
‘con đường ngay thẳng’, ‘con đường công chính’
và dám dấn thân đến với Chúa và đem Chúa đến cho mọi người trong gia đình chúng ta, mọi người chúng ta gặp gỡ trong cuộc sống hàng ngày.
|
|
|
|
|
|
|
VAI TRÒ & TRÁCH NHIỆM NGƯỜI CHỒNG/NGƯỜI CHA
Tác giả :: Nguyễn Trọng Thiệt (Thầy Mậu Sưu Tầm)
Ngày :: Bảy 07/31/2010 @ 02:09
|
|
|
Người vợ và các con mong muốn gì ở nơi người chồng, người cha. Hay thế nào là vai trò và trách nhiệm của người chồng, người cha trong gia đình. Sau đây là nội dung phần trình bày của anh Nguyễn Trọng Thiệt, Gia Trưởng Gia Ðình Nazareth Mẹ Hằng Cứu Giúp trong buổi picnic Ngày Hiền Phụ, 20 tháng 6 năm 2010 tại Mile Square Park, Fountain Valley, California.
xem bài
I. VAI TRÒ
1. Trong xã hội Việt Nam truớc năm 1975
Người chồng hoặc người cha là nguời chủ gia đình theo đúng nghĩa của nó. Có nghĩa là
* Người lo kiếm ra tài chánh để nuôi vợ và con,
* Là người chịu trách nhiệm về sự nuôi dưỡng và giáo dục con cái,
* Là người nắm quyền quyết định tối hậu trên mọi vấn đề liên quan tới đúng và vợ con, là người đứng mũi chịu sào khi phải đương dầu với xã hội bên ngoài và cuối cùng là người che chở bảo vệ (guardian) vợ và và con cái, nhiều khi luôn cả con cháu. Vì thế mới có câu “CHỒNG CHÚA VỢ TÔI”. Câu nói nây đừng nên hiểu theo nghĩa tiêu cực là vợ phải phục vụ và nghe lời chồng như một người nô lệ mà nên hiểu theo nghĩa tích cực là người chồng/người cha đảm nhận tất cả những vai trò kể trên.
Và trong thứ bực của xã hội ảnh hưởng bởi đạo Khổng thì PHỤ (Cha) đuợc xếp hạng thứ ba chỉ sau QUÂN (là Vua), SƯ (là Thầy). Trong gia đình người cha luôn giử nét mặt nghiêm khắc và ít khi biểu lộ tình cảm hoặc trìu mến đối với vợ và con vì đó là biểu tượng của yếu đuối và không uy quyền. Và vì mang một uy quyền và một phẩm trật tối cao trong gia đình, nên người cha để tất cả các công việc dọn dẹp, nấu nướng, lau chùi hoặc có tính cách lao động lại cho vợ và con cái.
Trong thời chinh chiến, người cha/người chồng phải đi ra chiến trường cầm súng bảo vệ quê hương thì lúc đó tất cả trách nhiệm trong gia đình luôn cả việc giáo dục con cái người mẹ phải gánh vác hết. Cái mỉa mai của xã hội VN là tuy rằng người chồng/người cha giử vai trò tối thượng và quyết định nhưng người VN lại có câu ca dao: “CON HƯ TẠI MẸ , CHÁU HƯ TẠI BÀ’. Câu nầy tuy nó nói lên sự quán xuyến và trách nhiệm săn sóc dạy dỗ con cái của người mẹ nhưng rất dể bị hiểu lầm rằng người cha giữ một vai trò không quan trọng trong việc giáo dục con cái.
Ngược lại trong gia đình nào mà người cha theo dỏi đời sống và việc học hành của con cái, đặt mục tiêu và kỷ luật cho con cái thì sự thành công của con cái thường là chắc chắc và vẻ vang hơn.
Tuy nhiên mặc dầu người chồng/người cha giử một vai trò tối ư trong gia đình nhưng thường người cha/chồng ít được đề cao hoặc vinh danh trong văn chương thi phú.
Ngoài câu ca dao ca tụng người cha: “Công Cha như núi Thái Sơn” thì gần như không có thi phú, văn thơ, ca nhạc nào đề cập hoặc ca tụng NGƯỜI CHA. Một điều khôi hài mỉa mai khác trong văn hóa VN là nếu cần chửi thì nguời ta lại lôi người cha ra như là: “Tiên sư cha mầy”, “Ðánh chết cha mầy” hoặc để bày tỏ sự lầm lở của mình thì người ta kêu lên :” Chết cha, tôi quên cái đó rồi !!! Hoặc “Chết cha tôi đi lạc đường rồi !!!” Người lục tỉnh ở miền Nam thì còn nói “Chết tía rồi” thay vì chết cha, nguời miền Bắc thì nói : “Chết bố tôi rồi.” Hy vong đấy chỉ là tiếng chửi thề thôi chứ nếu nó mang một ý nghỉ đích thực thì Cha/Bố/Tía phải dẩy chết dài dài.
Trước khi bước sang mục thứ 2, cần nên đề cập sơ qua vai trò của người mẹ/người vợ sau 1975. Khi mà người chồng, người cha bị bắt đi học tập và lao tù không biết ngày về, thì người mẹ/người vợ phải lo bon chen để nuôi con và giáo dục chúng. Ðó là cả một thử thách và gánh nặng quá lớn cho người đàn bà khi mà trước kia họ quen sống duới sự bao bọc che chở của người chồng và chỉ biết việc nội trợ và bếp núc.
2 . Trong xã hội Mỹ hiện nay với tư cách là một nguời Mỹ gốc Việt
Tôi không muốn nói đến người VN hải ngoại vì hiện nay người VN chúng ta rải rác trên nhiều quốc gia khác nhau. Và vì mỗi quốc gia có một nền văn hóa khác nhau, một thể chế chính trị khác nhau và một môi trường xã hội khác nhau. Tất cả 3 yếu tố đó đều ảnh hưởng trên những suy tư, nếp sống và cung cách hành động của con người VN sống trong các quốc gia đó. Do đó không thể tổng quát hóa hoặc xếp tất cả vào một khuôn mẫu giống nhau.
Sau năm 1975, khi đến định cư ở Mỹ nầy thì người VN phải đối diện với một xã hội hoàn toàn khác lạ với xã hội VN. Một xã hội có những hệ thống giá trị gần nhu hoàn toàn khác biệt và trong nhiều trường hợp hoàn toàn trái ngược lại.
Ở đây mình không còn thấy giai cấp “QUÂN, SƯ, PHỤ” nửa nhưng ngược lại tổng thống vẫn có thể bị chỉ trích, ra tòa và cách chức.
Ở đây chúng ta thấy SƯ/THẦY vẫn bị học trò phê bình hoặc thách thức. Và ở đây PHỤ/CHA vẫn có thể bị cảnh sát còng tay bỏ tù nếu đánh con.
Trong xã hội mới mà với các bực thang giá trị đảo lộn mà ta phải chấp nhận: trên hết là đàn bà, rồi kế đến trẻ con, và sau đó là chó mèo, nhà cửa xe hơi, và sau cùng là đàn ông. Cộng thêm vào đó nếp sống kinh tế của xã hội mới nầy đòi hỏi không những người cha/chồng phải đi làm mà cả người mẹ/người vợ cũng phải đi kiếm tiền.
Hệ thống luật pháp thì luôn đòi hỏi sự hiện diện, chấp thuận và chử ký của cả người chồng/cha và người vợ/mẹ trong gần như tất cả mọi vấn đề. Vì thế vai trò người cha/ người chồng phải thay đổi hoàn toàn để thích nghi với xã hội mới. Người cha/chồng không còn là một hình ảnh uy quyền, độc đoán, lạnh lùng nửa nhưng sẽ giữ vai trò là một partner (hợp tác viên) như trong một tổ chức kinh doanh.
Vì là partner, nên người chồng sẽ phải cùng chia sẽ trách nhiệm trong tất cả mọi vấn đề: từ tài chánh tới chuyện nuôi dưởng, giáo dục con cái và chuyện quyết định tương lai của chúng. Khuynh huớng hiện nay, người cha/chồng còn được đòi hỏi chia sẽ trách nhiệm với người vợ/người mẹ kể từ lúc người vợ có thai bằng cách phải đi học những lớp về chăm sóc thai nhi và săn sóc trẻ sơ sinh. Ngay cả người cha phải học cách giúp vợ trong lúc vợ đau đẻ và học cả cách thay tả, cho con bú sửa, đút con ăn và ru con ngủ.
Người cha/người chồng không còn giữ vai trò là Tổng-Tư-Lệnh nghỉa là chỉ biết ra lệnh và bắt vợ con phải nghe theo. Nhưng đóng vai trò là một counselor là lắng nghe, phân tích và thảo luận để cùng đi đến một kết luận mà đôi bên đều đồng ý chấp thuận và thi hành. Mọi quyết định độc đoán một chiều chỉ đưa đến chống đối, căng thẳng và đổ vở.
Tuy nhiên sự hiện diện của người cha trong gia đình rất là tối ư quan trọng. Theo một cuộc nghiên cứu mới đây, hơn 39% (hơn 27 triệu) đứa trẻ ở xã hội Mỹ không sống với cha. 1/3 số trẻ em nầy không thấy mặt cha suốt cả năm hoặc do cha mẹ ly dị, hoặc cha đi làm ăn xa, hoặc đi chiến trường. Những trẻ em trong hoàn cảnh đó có khuynh hướng bỏ học ngang, lâm vào thuốc phiện hay rượu chè, có thai trước tuổi trưởng thành, và dính vào tội ác hay băng đảng. Mặc dầu còn nhiều yếu tố khác góp phần vào những tệ nạn ấy, nhưng sự vắng mặt của người cha là một yếu tố then chốt không thể bỏ qua hay coi thường.
Nói tóm lại, người cha giúp con cái lỉnh hội kiến thức tổng quát, học hỏi về xã hội bên ngoài, những tin tưởng và thói quen hợp lý và làm sao hòa hợp với mọi người chung quanh.
Những cuộc nghiên cứu gần đây cho thấy: khi người cha hiên diện trong gia đình, sống gần với con cái qua những sinh hoạt chung thì con trai bớt thái độ hổn láo, xấc xược, và con trai lẫn con gái đều học hành tiến triển khả quan ở trường học. Một nhà văn hào có nói: “Nơi chốn bình an nhất của đứa trẻ trên thế giới này là căn phòng của cha nó”. Sống gần với con cái không những trong những chuyện nhỏ như chơi với chúng, đi cấm trại picnic với chúng, kể chuyện đọc sách cho chúng nghe, giải thích cho chúng biết công việc làm của mình mà có những chuyện lớn như kêu con cái tham gia trong việc sơn lại căn nhà, sữa lại cái bếp hoặc một chương trình từ thiện bác ái.
Trong khi người cha cảm thấy thoải mái và dể dàng liên quan (interact) với con trai, thì thường người cha cảm thấy bối rối hoặc khó khăn khi liên quan (interact) với con gái. Và trong nhiều trường hợp người cha hoặc cứ phớt lờ đi hoặc lại để (Passing the buck) cho người mẹ lo cho con gái. Thực sự chính người cha đóng vai trò then chốt trong việc tạo ra một lăng kính mà qua đó đứa con gái sẽ nhìn người đàn ông trong suốt cuộc đời của nó. Nếu người cha không muốn con gái mình sau lấy một thằng “cà chớn”, thì đừng bao giờ hành động cà chớn với con gái mình. Hãy cố tìm những giây phút sống gần với con gái, tìm hiều bạn bè của nó, biết những sở thích của nó, và để ý xem nó có gặp khó khăn gì ở trường học. Ðiều quan trong là biết lắng nghe nó.
Riêng sự liên hệ người cha và con cái trong xã hội hiện nay càng trở nên phức tạp vì xã hội biến chuyển quá nhanh với những khám phá kỷ thuật mới như TV, phim ảnh, internet, cell phone, wifi vv…và với những ý-thức-hệ mới như hôn nhân giữa người cùng phái, rồi sự hợp-pháp-hóa bởi một số tiểu bang về việc người đồng tính luyến ái có quyền nhận con nuôi, việc thụ thai nhân tạo. Do đó người cha chẳng những phải cập-nhật-hóa kiến thức của mình mà còn phải biết thay đổi theo kịp trào lưu để không bị thoái hóa lạc hậu. Có như thế thì mới có thể sống gần con cái, lắng nghe và hiểu biết nhu cầu và sở thích của chúng và mới có thể giúp chúng phát triển sáng kiến (initiatives) phát triển một cái nhìn tích cực về nó (positive self-image), phát triển những mẫu mực luân lý (moral standards) và tài năng xã-hội (social skills) trong con người nó.
Tóm tắt, con cái mong muốn ở người cha không phải là sự la hét, nạt nộ, và trừng phạt nhưng là dấn thân hòa mình (involvment), khuyến khích và tương kính (encouragement & respect), kỷ luật (discipline), thời giờ (time), trên hết và tối hậu là sự thương mến (affection).
3. Vai trò ngườicha theo Phúc Âm
Trong Phúc Âm (Luc 15:11-32), Chúa kể dụ ngôn “NGUỜI CHA NHÂN TỪ“ mà ai cũng đã hơn một lần nghe hay đọc qua.
Người cha đã tha thứ cho đứa con hoang sau khi nó ăn năn hối hận và trở về. Chẳng những tha thứ mà người cha còn sai đầy tớ đem cho áo mới để mặc, giày mới để mang, nhẩn mới để đeo và làm tiệc linh đình mừng đứa con hoang trở lại .
Thánh Phaolồ qua các thư gửi các giáo hửu (Cor 1, 7:1-5, 6:9-10, Gal, 5:19-21), đã xác nhận: Theo tiêu chuẩn của Thiên Chúa, bất cứ ai muốn là người cha thì trước phải là người chồng. Do đó một người cha có trách nhiệm, truớc tiên phải là một người chồng tốt: người chồng yêu quí, tôn trọng, nuôi dưỡng và làm vui vợ mình trong từng khía cạnh đời sống của người vợ. Có nh thư thế, người đàn ông mới sẳn sàng để làm một người cha tốt.
Và thánh Phaolồ còn nói rỏ hơn: “Và các ông, những người cha, đừng bao giờ khiêu khích con cái của mình đến nổi chúng nổi giận, nhưng hãy dưỡng dục chúng thay mặt Chúa bằng cách khuyên răn và sửa dạy” (Eph, 6:4).
Như vậy qua những huấn dụ ngắn gọn và xúc tích, Thánh Phaolô muốn nhấn mạnh đến vai trò người cha trong 3 trọng trách: Responsibility, Accoutability, và Possibility =
Trách Nhiệm, Nhận Trách Nhiệm và Khả năng.
II. TRÁCH NHIỆM
1. Trách Nhiệm (Responsibility)
Trước tiên, người cha đừng khiêu khích con mình đến nổi chúng nổi giận.
Có nghĩa là người cha đừng cố tình làm những chuyện có thể gây cho chúng, tức tối, giận dử, chống đối, chán nản và ê chề. Có một sự khác biệt giửa làm chuyện phải cho con cái nhưng chúng không đồng ý (như là áp dụng kỷ luật hay ấn định giới hạn vì lợi ích cho chúng) và làm chuyện chọc giận chúng một cách vô cớ. Thí dụ: con phải làm cái nầy cái nọ vì ta là cha mầy. Có nhiều gia đình rất bình thường, những người cha quá bận rộn với công việc, lo tìm thêm danh vong, tiền bạc hoặc say mê với sở thích riêng của mình quá độ mà quên con cái. Trong nhiều trường hợp khác thì người cha quá ôm đồm nhiều thứ. Và trong nhiều trường hợp khác thì người cha lạm dụng quyền hành bằng cách chửi mắng hoặc đánh đập con cái. Hoặc chính người cha hành động đạo đức giả, đòi hỏi con cái phải tuân giử những chuyện mà chính ông lại buông tha cho bản thân ông.
Tiếp theo là người cha có trách nhiệm dưỡng dục chúng và khuyên răn sửa dạy theo những giáo huấn của Chúa. Con cái phải được cảm thấy là Chúa hiện diện trong nhà mình qua lòng thương yêu, sự lãnh đạo và gương sáng của người cha. Môt trong những vấn nạn là nhiều người cha lại không được đạo đức cho lắm nên khó mà làm gương sáng cho con cái.
Cộng thêm vào đó nhiều người cha lại không biết thế nào là dạy dỗ con cái theo ý Chúa. Con cái ngay từ nhỏ phải được dạy bảo về Thiên Chúa và sống theo những giới răn cũng như Phúc Âm của Chúa. Người cha luôn phải tiếp tục theo dỏi (follow- up) con cái ngay khi chúng đã khôn lớn trưởng thành.
2. Nhận Trách Nhiệm (Accountability)
Con cái là hồng ân của Thiên-Chúa (cf. Psa, 127:3-5). Do đó người cha phải biết nhận trách nhiệm. Thiên Chúa trao cho người cha trách nhiệm nhiều hơn trong việc giáo dục con cái. Thiên Chúa không giao trách nhiệm đó cho vú nuôi, nhà giử trẻ, hay baby sitter cũng như không giao trách nhiệm đó cho Ông Bà nội ngoại. Thiên Chúa cũng không giao cho nhà thờ, trường học hay Chương Trình Giới Trẻ. Do đó người cha phải nhận trách nhiệm và hậu quả nếu không làm tròn bổn phận cũng như sẽ được thưởng công nếu người cha biết chu toàn bổn phận.
3. Khả Năng (Possibility)
Và cuối cùng thánh Phaolồ còn nói đến chuyện có thể xảy ra là mặc dầu xã hội càng ngày càng phức tạp, đạo giáo càng suy dồi, luân lý càng đi xuống, nhưng người cha vẫn có thể gầy dựng nên những đứa con hạnh phúc, cân bằng trong xã hội biết kính Chúa và yêu gia đình. Chuyện ấy vẫn có thể xảy ra là nếu người cha đạo đức cầm đầu một mái ấm đạo đức theo một đường hướng đạo đức để nuôi dưỡng xây dựng nên những người con đạo đức.
Nói tóm lại khi người cha trung thành trong việc làm gương sáng, những gì con cái học được về Thiên Chúa sẽ đưa chúng đi vào khuôn khổ tốt đẹp trong suốt cả cuộc đời ở trần thế, bất kể chúng làm gì và bất cứ chúng ở nơi đâu.
Kết luận
Hôm nay là “NGÀY VINH DANH HIỀN-PHỤ”, là ngày mà chúng ta là “Người Cha” nên dùng một vài giây lát để suy niệm về sự quan trọng của vai trò người cha có trách nhiệm trong đời sống của con cái. Hãy tìm đủ mọi cách để nâng đỡ, cải thiện và củng cố vai trò ấy. Vì cuối cùng, tất cả mọi thành phần trong gia đình: cha mẹ, chồng vợ và nhất là con cái sẽ đều gặt hái được những kết quả huy hoàng tốt đẹp, trong thách đố lớn lao và quan trọng nhất nầy của cuộc đời con người: đó là LÀM CHA.
|
|
|
|
|
|
|
|